FIFA vừa bị các thành phố chủ nhà World Cup truy đòi khoản tiền chưa trả. Cùng lúc, giới truyền thông gọi quan hệ đối tác crypto của FIFA là "lucrative" - sinh lời béo bở. Trust me bro? Tôi audit trước đã.
Khi hai dữ kiện này xuất hiện trong cùng một bối cảnh, chuông cảnh báo trong tôi reo lên. Một tổ chức có nguồn thu crypto lớn, nhưng vẫn treo nợ các thành phố. Đây không phải chuyện thể thao. Đây là một ca lâm sàng về rủi ro đối tác (counterparty risk) - thứ mà quá ít người trong ngành crypto giỏi đánh giá.
Hãy để tôi kể một câu chuyện. Năm 2017, tôi phát hiện lỗ hổng reentrancy trong hợp đồng của EthLend. Họ vá trong vài ngày. Năm 2020, tôi cảnh báo nhóm phát triển một giao thức DeFi (một nhánh của yEarn) về lỗi trong cơ chế tính lãi kép. Họ lờ đi vì áp lực ra mắt. Hai tháng sau, hợp đồng đó bị khai thác, thiệt hại 2,2 triệu USD. Sự khác biệt không nằm ở kỹ năng viết code. Nó nằm ở thái độ trước rủi ro.
Code là nhân chứng, audit là lời khai. Nhưng nếu chủ nhà không muốn nghe, nhân chứng trở thành mảnh giấy vụn.
Giờ nhìn vào FIFA. Một tổ chức không thiếu tiền - họ có các thỏa thuận crypto được đánh giá là "béo bở" - nhưng không trả nợ cho các thành phố chủ nhà, trong đó có nhiều thành phố Mỹ. Sự mỉa mai tài chính này phơi bày một sự thật khó chịu: thu nhập cao không đồng nghĩa với trách nhiệm tài chính. Một tổ chức có nguồn thu lớn nhưng vẫn vỡ nợ với bên thứ ba đang cho bạn biết cách họ ưu tiên chi tiêu. Và nếu họ không trả nợ cho chính quyền địa phương, họ sẽ ưu tiên gì cho bạn?
Hãy nghĩ về một smart contract xử lý thanh toán. Nó không bao giờ trễ hạn, không bao giờ viện cớ, không bao giờ "quên". Một tổ chức có người quản lý và hội đồng thì khác. Nhưng chính vì khác, chúng ta càng phải kiểm tra họ như kiểm tra một chuỗi khối - tìm những khối thiếu, những giao dịch bất thường. Với FIFA, báo cáo tài chính chính là chuỗi khối của họ. Và các thành phố chủ nhà vừa phát hiện một khối bị thiếu.
Điều đáng ngại hơn là sự lây lan. Khi FIFA ký hợp đồng với một sàn giao dịch hoặc một dự án token, điều đó không tự động xác thực giá trị của crypto. Nó đồng nghĩa với việc dòng tiền của bạn đang nuôi một tổ chức có lịch sử trốn tránh nghĩa vụ. Nhiều người nói với tôi: "Nhưng FIFA là một thương hiệu lớn, hợp tác với họ là cơ hội để crypto đến gần hơn với công chúng." Tôi nghe điều này từ năm 2018, khi các công ty crypto đổ tiền vào tài trợ thể thao. Kết quả? Một số tên tuổi đã biến mất, một số hợp đồng kết thúc trong tranh chấp. Thương hiệu lớn không xóa được rủi ro thanh toán. Nó chỉ làm cho rủi ro trông đẹp hơn trên slide.
Tôi thường nói với đội ngũ của mình: nếu bạn không thể đọc báo cáo tài chính của đối tác, hãy ít nhất kiểm tra xem họ có trả nợ đúng hạn không. Đây là một nguyên tắc trong "Audit Playbook" tôi xây dựng năm ngoái - một bộ gồm 120 mục kiểm tra, trong đó có mục đánh giá tư cách đối tác. Bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy có bao nhiêu dự án crypto bỏ qua bước này.
Hãy nhìn vào cách các quỹ tổ chức làm. Khi BlackRock hay Fidelity cân nhắc đầu tư vào một quỹ ETF, họ không chỉ nhìn vào tài sản ròng. Họ thẩm định toàn bộ chuỗi trung gian. Với các dự án crypto muốn hợp tác với FIFA, câu hỏi cốt lõi phải là: FIFA có thanh toán đúng hạn cho các đối tác khác không? Câu trả lời, dựa trên thông tin đang có, là không.
Nếu FIFA không trả tiền cho các thành phố chủ nhà, thì điều gì bảo đảm họ sẽ tôn trọng hợp đồng tài trợ với bạn? Bằng khen "đối tác chính thức" không có giá trị nếu bạn không nhận được quyền lợi đã thỏa thuận.
Điều trớ trêu sâu xa hơn là thị trường crypto đang ở giai đoạn tăng trưởng. Trong cơn phấn khích, rủi ro đối tác thường bị bỏ qua. Các dự án vội ký hợp đồng với bất kỳ ai có logo to, quên rằng một hợp đồng tồi còn tệ hơn không có hợp đồng. Tôi đã thấy điều này lặp đi lặp lại: sự sụp đổ của các sàn giao dịch tập trung, những vụ rug pull trong DeFi, và giờ là các thỏa thuận tài trợ thể thao với những tổ chức vỡ nợ.
Chúng ta đang nói về việc phân bổ vốn không chỉ vào code, mà còn vào các mối quan hệ. Mối quan hệ cũng cần được audit.
Một điều nữa cần nói rõ: Tôi không phản đối việc crypto hợp tác với thể thao. Nhưng tôi phản đối cách hợp tác thiếu thẩm định. Nếu một giao thức DeFi không có kiểm toán bảo mật trước khi ra mắt, cộng đồng sẽ gọi đó là bất cẩn. Vậy tại sao một dự án crypto ký hợp đồng hàng triệu USD với một tổ chức đang nợ nần mà không có điều khoản bảo vệ quyền lợi, không có cơ chế phạt vi phạm, không có quyền chấm dứt sớm?
Tôi nhớ lại lời của một đồng nghiệp trong một buổi đào tạo nội bộ: "Hợp đồng với FIFA không phải là một cú hích truyền thông. Nó là một vị thế mở trong danh mục rủi ro của bạn." Nếu bạn không quản lý vị thế đó, thị trường sẽ quản lý bạn.
Điều tôi muốn nói tới là một sự dịch chuyển trong tư duy. Ngành crypto đã lớn lên từ những ngày "trust me bro". Nhưng sự trưởng thành có nghĩa là bạn ngừng tin vào logo, bắt đầu tin vào bằng chứng. Code là nhân chứng, audit là lời khai. Lần này, nhân chứng là báo cáo tài chính của FIFA, và lời khai đang chống lại họ.
Trước khi ký bất kỳ thỏa thuận tài trợ, hợp tác hoặc đầu tư nào với một tổ chức - dù là FIFA hay một câu lạc bộ bóng đá nổi tiếng - hãy tự hỏi: Nếu tổ chức này là một hợp đồng thông minh, liệu nó có vượt qua bài kiểm tra của bạn không? Nó có trả nợ đúng hạn không? Nó có minh bạch trong dòng tiền không? Nó có cơ chế bảo vệ bên đối tác không?
Hãy đòi hỏi các điều khoản bảo vệ. Hãy yêu cầu thanh toán theo tiến độ. Hãy yêu cầu quyền kiểm toán định kỳ. Một đối tác thực sự sẽ không ngại những điều này. Một đối tác có vấn đề sẽ do dự.
FIFA có thể giải quyết khoản nợ này. Họ có tiền. Nhưng điều quan trọng hơn là liệu họ có muốn giải quyết hay không. Và nếu họ không muốn, thì các hợp đồng crypto ký với họ chính là tấm vé vào một vụ kiện tụng kéo dài.
Thị trường đang lên. FOMO đang bao trùm. Nhưng tôi đã ở đây đủ lâu để biết: trong cơn sốt, những giao dịch tồi tệ nhất được ký kết nhanh nhất. Đừng để logo FIFA - hay bất kỳ logo nào khác - làm lu mờ phán đoán của bạn.
Audit kỹ trước khi ký. Code là nhân chứng, audit là lời khai. Và lần này, lời khai đang nói rằng: hãy đứng ngoài cuộc chơi này.


