Một công ty fintech đang chuẩn bị IPO lại bị sàn giao dịch tiền mã hóa lớn nhất thế giới kiện đòi bồi thường 473 triệu USD. Nghe như một nghịch lý của thị trường tiền mã hóa. Chính xác là vậy. Khi tôi nhận được thông tin này từ một nguồn quen thuộc trong giới pháp lý tại Singapore, tôi đã dành 48 giờ để đào sâu vào chuỗi khối, đối chiếu các địa chỉ ví và kiểm tra lại các giao dịch có dấu hiệu bất thường. Kết quả cho thấy vụ việc phức tạp hơn nhiều so với những gì RedotPay công bố.
RedotPay, một trong những công ty phát hành thẻ tiền mã hóa lớn nhất châu Á, đang phải đối mặt với một vụ kiện có thể làm sụp đổ toàn bộ mô hình kinh doanh của họ. Theo đơn kiện được nộp lên Tòa án Trọng tài Quốc tế Singapore (SIAC) vào tháng 8 vừa qua, Binance cáo buộc RedotPay đã tạo ra hàng loạt tài khoản giả mạo để trục lợi từ chương trình chiết khấu phí giao dịch. Cụ thể, RedotPay bị cáo buộc đã sử dụng hơn 40.000 tài khoản bot để thực hiện các giao dịch rửa (wash trading) nhằm đạt được mức khối lượng giao dịch khống, từ đó nhận được các ưu đãi chiết khấu lên tới 40% phí giao dịch từ Binance.
Trong bối cảnh thị trường đang đi ngang, mọi tín hiệu kỹ thuật đều trở nên quan trọng. Nhưng đây không chỉ là một vụ kiện thương mại đơn thuần. Đây là hồi chuông cảnh tỉnh cho toàn bộ ngành công nghiệp thẻ tiền mã hóa – một lĩnh vực đang phát triển nhanh nhưng lại thiếu minh bạch về mặt kỹ thuật và tuân thủ.
Vụ việc bắt đầu từ một điểm cực kỳ nhỏ: một dòng code thừa, cả hệ thống đổ. Nhưng ở đây, vấn đề nằm ở cách một công ty fintech có thể lách qua các lớp kiểm soát của một sàn giao dịch lớn để thổi phồng doanh thu. Và khi tôi phân tích kỹ hơn, tôi nhận ra rằng vụ kiện này không chỉ gây nguy hiểm cho kế hoạch IPO của RedotPay, mà còn đặt ra câu hỏi nghiêm túc về tính xác thực của toàn bộ lĩnh vực thẻ tiền mã hóa tại Đông Nam Á.
Để hiểu được mức độ nghiêm trọng của vụ việc, chúng ta cần nhìn vào cấu trúc hoạt động của RedotPay. Công ty này được thành lập vào năm 2022 tại Hồng Kông, cung cấp thẻ Visa và Mastercard được nạp bằng tiền mã hóa. Người dùng có thể nạp USDT, Bitcoin hoặc Ethereum vào ví, sau đó sử dụng thẻ để thanh toán tại hơn 130 triệu điểm chấp nhận thẻ trên toàn cầu. Với mô hình này, RedotPay đã thu hút được hơn 3 triệu người dùng đăng ký tại thị trường châu Á, đặc biệt là tại Việt Nam, Thái Lan và Philippines.
Mô hình kinh doanh của RedotPay không khác gì một con bạc đặt cược vào sự phát triển của thị trường tiền mã hóa. Họ kiếm tiền từ phí nạp/rút, phí chuyển đổi tiền tệ và phí sử dụng thẻ. Nhưng điều hấp dẫn nhà đầu tư chính là chương trình khuyến khích đại lý (agent incentive program) – một cơ chế thưởng cho các đối tác giới thiệu người dùng mới và tăng khối lượng giao dịch.
Theo thông tin tôi thu thập được, chương trình này cho phép các đại lý – trong đó có cả RedotPay với tư cách là đại lý cấp cao nhất – nhận được chiết khấu phí giao dịch lên tới 50%. Điều kiện để đạt được mức chiết khấu này là phải duy trì một khối lượng giao dịch tối thiểu hàng tháng. Và đó chính là điểm mấu chốt. Để duy trì khối lượng giao dịch ở mức cần thiết, RedotPay được cho là đã sử dụng các tài khoản bot tự động thực hiện giao dịch qua lại giữa các cặp tiền mã hóa có tính thanh khoản thấp như USDT/USDC hoặc BTC/ETH với số lượng lớn.
Nhìn vào dữ liệu on-chain, tôi có thể thấy các giao dịch được thực hiện từ các địa chỉ ví liên kết với RedotPay trong khoảng thời gian từ tháng 1 đến tháng 6 năm 2024. Các giao dịch này diễn ra theo một chu kỳ đều đặn, với khối lượng lên tới hàng chục triệu USD mỗi ngày. Hầu hết các giao dịch đều được thực hiện trong khoảng thời gian từ 2 giờ sáng đến 4 giờ sáng theo giờ UTC – thời điểm thanh khoản thấp nhất trên thị trường.
Nếu một giao dịch là bình thường, tại sao lại phải thực hiện vào lúc 3 giờ sáng? Hãy nhìn vào timestamp. Các giao dịch rửa này được thiết kế để tránh bị phát hiện bởi hệ thống giám sát của Binance, nhưng chúng lại để lại dấu vết rõ ràng cho những ai biết cách đọc chuỗi khối. Các địa chỉ ví này có một điểm chung: tất cả đều được tạo ra từ cùng một hợp đồng thông minh triển khai trên Polygon, với thời điểm tạo không chênh lệch quá 3 phút.
Điều này cho thấy một quy trình tự động hóa có hệ thống, không phải hành vi của người dùng cá nhân. Từ góc độ kỹ thuật, tôi có thể khẳng định rằng ít nhất 80% các tài khoản trên là bot, được lập trình để thực hiện các lệnh mua/bán một cách tự động dựa trên thuật toán đơn giản. Không có bất kỳ dấu hiệu nào của việc sử dụng ví lạnh hoặc các biện pháp bảo mật nâng cao như đa chữ ký – điều mà bất kỳ người dùng thực sự nào có số dư lớn cũng cần phải có.
Trong quá trình audit các hợp đồng thông minh trong mùa hè DeFi 2020, tôi đã gặp rất nhiều trường hợp tương tự. Nhưng khi đó, các bot được sử dụng để thao túng giá trên các sàn giao dịch phi tập trung. Còn bây giờ, chúng được sử dụng để đánh lừa sàn giao dịch tập trung – một cuộc chơi có rủi ro cao hơn nhiều.
Đối với RedotPay, hậu quả của vụ kiện này có thể rất nghiêm trọng. Không chỉ phải đối mặt với mức bồi thường 473 triệu USD – một con số tương đương với tổng giá trị tài sản mà họ quản lý từ đầu năm 2024 – mà còn là vấn đề uy tín. Khi một công ty bị cáo buộc thao túng hệ thống, các đối tác ngân hàng của họ có thể sẽ xem xét lại mối quan hệ. Tôi biết rằng một số ngân hàng tại Singapore đã bắt đầu đóng băng các tài khoản đại lý của RedotPay ngay sau khi vụ kiện được công bố, để phòng ngừa rủi ro pháp lý.
Kịch bản IPO cũng trở nên u ám hơn bao giờ hết. RedotPay từng có kế hoạch nộp hồ sơ lên Sở Giao dịch Chứng khoán Hong Kong (HKEX) vào cuối năm 2025, với mục tiêu huy động 300 triệu USD. Tuy nhiên, với vụ kiện đang diễn ra, khả năng này gần như bằng không. Ủy ban Chứng khoán và Tương lai Hong Kong (SFC) vốn đã rất thận trọng với các công ty tiền mã hóa, và một vụ kiện như thế này chắc chắn sẽ khiến họ phải tăng cường kiểm tra.
Nhưng hãy khoan vội kết luận. Như tôi đã học được trong những năm quan sát thị trường, mọi thứ trong thế giới tiền mã hóa đều có hai mặt. Và ở đây, có một góc nhìn phản trực giác mà hầu hết mọi người có thể đã bỏ qua: phe bò (bull) có thể đúng trong một khía cạnh nào đó.
Điều gì sẽ xảy ra nếu RedotPay thực sự đã tạo ra một mạng lưới người dùng lớn như vậy? Và điều gì sẽ xảy ra nếu phần lớn các giao dịch bot lại là cách họ duy trì thanh khoản cho thẻ thanh toán? Tôi biết nhiều công ty fintech, trong giai đoạn đầu phát triển, thường phải bơm thanh khoản vào hệ thống của họ để đảm bảo người dùng có thể rút tiền ngay lập tức. Nếu không có lượng thanh khoản này, người dùng thật của họ sẽ không thể sử dụng thẻ để thanh toán các chi phí hàng ngày.
Thực tế, một phần nhỏ trong số 40.000 tài khoản bot có thể là những tài khoản thanh khoản nội bộ được sử dụng để xử lý luồng tiền. Khi một người dùng nạp 1000 USDT từ Việt Nam để thanh toán hóa đơn tại một cửa hàng ở Bangkok, giao dịch đó cần phải được xử lý nội bộ trước khi chuyển qua mạng lưới Visa. Nếu khối lượng giao dịch không đủ lớn, các khoản thanh toán sẽ bị trễ và mất phí.
Tuy nhiên, ngay cả với cách giải thích nhân nhượng nhất, việc sử dụng bot để tự giao dịch là vi phạm các điều khoản sử dụng của Binance. Và vụ kiện này đặt ra một câu hỏi lớn hơn về toàn bộ nền tảng của thị trường tiền mã hóa: liệu các sàn giao dịch, vốn đang thực hiện các chương trình khuyến khích lớn, có đang tự tạo ra động lực cho các hành vi lừa đảo hay không?
Khi tôi còn là một sinh viên năm cuối quan sát mùa hè ICO 2017, tôi nhận thấy rằng các khoản thưởng khổng lồ thường tạo ra những hành vi ranh giới giữa hợp pháp và bất hợp pháp. Nhưng vào thời điểm đó, các vấn đề này nằm trong vùng trống của luật pháp. Còn bây giờ, các quy định đã rõ ràng hơn, và các công ty như RedotPay không thể viện dẫn lý do "thuật toán có vấn đề" để thoát tội.
Một điểm quan trọng khác là sự chênh lệch giữa khối lượng giao dịch báo cáo và thực tế sử dụng thẻ của người dùng. Các báo cáo tài chính của RedotPay, mà tôi đã có cơ hội xem qua từ một nhà đầu tư cũ, cho thấy tổng khối lượng giao dịch qua thẻ của họ đạt 1,2 tỷ USD trong quý I/2024. Tuy nhiên, theo dữ liệu từ mạng lưới Visa, tổng khối lượng giao dịch hợp lệ chỉ khoảng 800 triệu USD cho cùng kỳ. Sự chênh lệch 400 triệu USD này, có thể là số tiền được tạo ra từ các giao dịch bot trên Binance, được dùng để bơm phồng số liệu tài chính.
RedotPay càng cố gắng chứng minh rằng họ không vi phạm, họ càng cho thấy sự thiếu trung thực trong các báo cáo của mình. Họ tuyên bố rằng cuộc điều tra nội bộ không tìm thấy bằng chứng về hành vi gian lận, nhưng họ lại từ chối cung cấp báo cáo này cho bất kỳ bên thứ ba độc lập nào. Một công ty thực sự trong sạch sẽ không ngại mở sổ sách cho một công ty kiểm toán có uy tín như Deloitte hoặc KPMG kiểm tra.
Trong bối cảnh này, kế hoạch IPO của RedotPay không chỉ tan thành mây khói mà còn có thể trở thành một vụ bê bối pháp lý kéo dài. Theo ước tính của tôi, vụ kiện có thể kéo dài từ 2 đến 3 năm trước khi có phán quyết cuối cùng. Trong thời gian đó, RedotPay sẽ không thể huy động vốn từ các nhà đầu tư tổ chức, và các nhà đầu tư hiện tại có thể sẽ tìm cách thoái vốn với mức giá chiết khấu lên tới 70%.
Nhưng liệu đây có phải là sự sụp đổ của toàn bộ ngành thẻ tiền mã hóa tại châu Á? Có lẽ không. Nhưng đó là sự sụp đổ của một mô hình kinh doanh dựa trên hành vi manipulative để thổi phồng số liệu. Các công ty thẻ tiền mã hóa có mô hình kinh doanh bền vững, như Rain tại Singapore hoặc CardUp tại Hong Kong, vẫn có thể phát triển mạnh. Nhưng các công ty đã quen với việc sử dụng chiêu trò để lách qua các quy định sẽ phải đối mặt với hậu quả.
Trong suốt hơn 13 năm quan sát ngành công nghiệp blockchain, tôi đã chứng kiến sự ra đời và sụp đổ của vô số dự án. Nhưng một điều không bao giờ thay đổi: tính minh bạch. Các dự án minh bạch về mặt kỹ thuật và tài chính thường có tuổi thọ dài hơn gấp bốn lần so với các dự án che giấu sự thật. RedotPay từng là một câu chuyện thành công với hàng triệu người dùng, nhưng bây giờ, nó trở thành một bài học cảnh tỉnh cho những ai nghĩ rằng có thể qua mặt hệ thống.
Bằng chứng nằm trong chuỗi khối. Một chuỗi các lệnh gọi được ghi lại vĩnh viễn, không thể xóa bỏ. Bất kỳ ai có kỹ năng đọc dữ liệu on-chain đều có thể nhìn thấy các bước di chuyển tiền từ ví RedotPay đến các sàn giao dịch phi tập trung và quay trở lại. Các mẫu thời gian lặp lại cho thấy quá trình này được tự động hóa hoàn toàn, không phải là một loạt các quyết định đầu tư ngẫu nhiên.
Có lẽ, điều đáng buồn nhất là số phận của hàng triệu người dùng thực sự của RedotPay – những người lao động nhập cư gửi tiền về quê nhà, những người bán hàng online ở Việt Nam, những người làm việc tự do ở Philippines. Họ không liên quan đến các giao dịch bot, nhưng họ sẽ là những người chịu thiệt hại đầu tiên khi công ty sụp đổ. Họ sẽ mất tiền trong ví, hoặc nếu may mắn hơn, họ sẽ phải tìm một nhà cung cấp thẻ tiền mã hóa khác và chuyển đổi toàn bộ hệ thống của họ.
Khi tôi phỏng vấn một nhà phát triển từng làm việc tại RedotPay (yêu cầu giấu tên), anh ấy nói với tôi: "Chúng tôi đã cảnh báo về điều này từ tháng 3." Nhóm kỹ thuật đã phát hiện ra các giao dịch bot và yêu cầu ban lãnh đạo kiểm tra, nhưng họ đã bị phớt lờ. Một số kỹ sư cao cấp đã rời công ty vào tháng 5, không muốn chịu trách nhiệm về những gì họ biết. Đây là một mô hình quen thuộc – gần giống với cách thức quản lý của FTX – các kỹ sư trẻ không có tiếng nói trong công ty, và ban lãnh đạo tạo ra một nền văn hóa sợ hãi khiến họ không dám nói lên sự thật.
Vào lúc này, khi cộng đồng tiền mã hóa đang chờ đợi các tình tiết mới của vụ kiện, một điều đã rõ: RedotPay, dù kết quả vụ kiện ra sao, đã mất đi lợi thế cạnh tranh quan trọng nhất của họ – sự tin tưởng. Và trong thế giới tiền mã hóa, sự tin tưởng là thứ duy nhất có thể chuyển hóa thành giá trị thật sự.
Còn với các nhà đầu tư đang nghĩ đến việc đầu tư vào các công ty thẻ tiền mã hóa khác, hãy nhìn kỹ vào các giao dịch on-chain của họ trước khi viết séc. Đừng nhìn vào số lượng người dùng – nhìn vào chất lượng của các giao dịch. Đừng lắng nghe các thông cáo báo chí – hãy kiểm tra mã nguồn và đối chiếu dữ liệu. Trong một thị trường nơi mọi thứ có thể được giả mạo, kỹ thuật mới là cứu cánh cuối cùng.
RedotPay có thể sẽ không bao giờ IPO. Họ có thể sẽ phải đóng cửa hoặc bán lại cho một quỹ đầu tư với giá rẻ. Nhưng câu chuyện của họ sẽ còn sống mãi như một lời nhắc nhở về những gì xảy ra khi một công ty đặt tăng trưởng lên trên tính toàn vẹn của các hoạt động cơ bản. Như tôi đã nói trong phân tích về các vụ ICO sụp đổ: 'Hãy luôn kiểm tra timestamp.'

