
Chính sách Anh quốc: Stablecoin là 'công cụ thanh toán xuyên biên giới' hàng đầu
Khi các nhà hoạch định chính sách tại London ngồi lại với nhau trong một 'chạy nước rút chính sách' (policy sprint) tuần này, họ đã đưa ra một kết luận bất ngờ nhưng hợp lý: stablecoin có tiềm năng lớn nhất trong thanh toán xuyên biên giới. Đây không phải là một khám phá mới đối với những ai theo dõi thị trường crypto, nhưng nó mang một trọng lượng hoàn toàn khác khi được phát biểu bởi một chính phủ đang xây dựng khuôn khổ quản lý tài sản số toàn diện. Với tư cách là một nhà nghiên cứu về thanh toán xuyên biên giới, tôi đã chứng kiến sự lãng phí hàng tỷ đô la mỗi năm vào phí chuyển tiền chậm chạp và không minh bạch qua hệ thống SWIFT. Đã đến lúc nhìn nhận stablecoin không chỉ là một tài sản đầu cơ, mà là một hạ tầng thanh toán thực thụ.
Bối cảnh của cuộc thảo luận này rất rõ ràng: Vương quốc Anh đang cố gắng trở thành trung tâm tài sản số toàn cầu sau Brexit. Họ đã tổ chức nhiều cuộc tham vấn và hội thảo về stablecoin, nhưng lần này, kết quả tập trung vào một ứng dụng cụ thể. Các quan chức từ Bộ Tài chính, Ngân hàng Anh và Cơ quan Quản lý Tài chính (FCA) đã cùng tham gia. Kết luận của họ dựa trên một thực tế đơn giản: stablecoin giải quyết một vấn đề kinh tế vĩ mô có thật. Trong khi thanh toán nội địa đã được cải thiện nhiều nhờ các hệ thống như Faster Payments ở Anh, thì thanh toán xuyên biên giới vẫn mắc kẹt trong một mạng lưới các ngân hàng đại lý, mất 3-5 ngày làm việc và tốn phí trung bình 6-8% cho các khoản chuyển tiền nhỏ. Stablecoin, đặc biệt là các đồng như USDC và USDT, có thể rút ngắn thời gian xuống vài giây và chi phí gần như bằng không. Đó là một sự cải thiện mang tính cấu trúc.
Tuy nhiên, điều làm tôi suy nghĩ không chỉ là lợi ích rõ ràng đó. Với kinh nghiệm phân tích dòng tiền xuyên biên giới tại một ngân hàng trung ương châu Âu trước đây, tôi từng thử nghiệm vay 10.000 DAI trên Aave để kiểm tra chi phí thanh toán quốc tế. Kết quả thật thất vọng: thanh khoản giữa các pool DeFi quá phân mảnh và chi phí gas trên Ethereum vào năm 2020 đã thiêu rụi lợi thế về phí. Nhưng bây giờ, với các giải pháp Layer 2 và các blockchain hiệu suất cao như Solana, vấn đề kỹ thuật đã gần như được giải quyết. Thách thức thực sự nằm ở khâu tích hợp với hệ thống tài chính truyền thống: làm thế nào để một công ty xuất nhập khẩu ở Birmingham có thể nhận USDC và tự động quy đổi thành bảng Anh trong tài khoản ngân hàng của họ mà không gặp rủi ro về thanh khoản hoặc thuế? Đó là lý do tại sao hội thảo của Anh nhấn mạnh đến hợp tác công-tư — để xây dựng cây cầu cuối cùng này.
Phân tích sâu hơn về mặt kỹ thuật, tính hữu dụng của stablecoin trong thanh toán xuyên biên giới phụ thuộc vào ba yếu tố: tốc độ xác nhận giao dịch, chi phí chuyển đổi fiat-stablecoin-fiat, và khả năng tuân thủ quy định chống rửa tiền (AML). Về tốc độ, các blockchain như Solana hay Polygon có thể đạt TPS hàng nghìn và thời gian xác nhận dưới một giây — đủ nhanh cho các giao dịch B2B. Về chi phí, các sàn giao dịch tập trung và các nhà tạo lập thị trường (market makers) đã tạo ra các cặp giao dịch với spread rất thấp, chỉ khoảng 0.1% cho các cặp USD/GBP thông qua stablecoin. Điều này cạnh tranh trực tiếp với phí SWIFT thông thường từ 1-3%. Vấn đề lớn nhất là AML: stablecoin cho phép chuyển tiền ẩn danh nếu không có xác minh danh tính. Hội thảo của Anh đã đúng khi nhấn mạnh rằng ứng dụng B2B có thể dễ quản lý hơn vì các doanh nghiệp đã có sẵn quy trình KYC. Trên thực tế, Circle — nhà phát hành USDC — đã có giấy phép chuyển tiền điện tử ở Anh và đang cung cấp dịch vụ thanh toán cho nhiều công ty tài chính.
Trong cuộc thảo luận này, có một góc nhìn trái ngược mà tôi muốn đưa ra: đừng nhầm lẫn giữa stablecoin như một công cụ thanh toán toàn cầu với giấc mơ phi tập trung hóa của Bitcoin. Stablecoin, đặc biệt là các loại được phát hành tập trung như USDC, phụ thuộc hoàn toàn vào sự tin tưởng vào tổ chức phát hành và hệ thống ngân hàng. Chúng không phải là 'tiền của dân chúng', mà là một lớp hiệu quả hơn trên cùng nền tảng tài chính hiện tại. Hội thảo của Anh nhấn mạnh tiềm năng của stablecoin trong thanh toán B2B — một thị trường trị giá 150 nghìn tỷ đô la mỗi năm — nhưng họ cũng thừa nhận rằng việc chấp nhận bán lẻ trong nước sẽ rất hạn chế. Điều này cho thấy các nhà hoạch định chính sách đang tập trung vào nơi stablecoin thực sự tạo ra giá trị: không phải ở quầy bánh mì, mà ở cổng thanh toán của các tập đoàn đa quốc gia. Và một điều trớ trêu khác: trong khi nhiều người nghĩ rằng stablecoin sẽ giết chết SWIFT, thì thực tế, SWIFT đã bắt đầu thử nghiệm tích hợp với mạng lưới stablecoin thông qua các nền tảng như Chainlink CCIP. Có lẽ chúng ta sẽ không thấy một cuộc cách mạng, mà là một sự tiến hóa lai ghép.
Điểm mấu chốt của tôi là: thị trường crypto thường bị cuốn theo những câu chuyện bán lẻ ồn ào, nhưng giá trị thực sự của stablecoin đang được xác nhận bởi các chính phủ và ngân hàng trung ương. Cuộc chạy nước rút chính sách của Anh đã gửi một tín hiệu rõ ràng: các quy định sắp tới sẽ không giết chết stablecoin, mà sẽ định hướng chúng vào kênh mà chúng phục vụ tốt nhất — thanh toán xuyên biên giới. Khi khuôn khổ này được hoàn thiện, chúng ta sẽ chứng kiến một dòng vốn đầu tư mới từ các tổ chức tài chính truyền thống, không phải vào NFT hay GameFi, mà vào các hạ tầng thanh toán lai ghép. Và câu hỏi còn lại cho các nhà đầu tư và nhà phát triển là: bạn sẽ đặt cược vào loại stablecoin nào — một loại được hỗ trợ bởi ngân hàng và chịu sự kiểm soát, hay một loại phi tập trung có thể bị chính phủ loại bỏ khỏi cuộc chơi? Lựa chọn đó sẽ định hình tương lai của tiền tệ kỹ thuật số trong thập kỷ tới.