Sự đồng thuận là bài thơ viết bằng mã và niềm tin. Nhưng khi một trong những quỹ đầu tư lớn nhất hành tinh quyết định gửi 66% vốn cổ phần của mình vào năm cái tên duy nhất, tôi tự hỏi: liệu đó là sự đồng thuận của một bậc thầy, hay là một điểm hỏng hóc đang chờ vụ nổ?
Số liệu từ báo cáo mới nhất cho thấy Berkshire Hathaway – gã khổng lồ dưới sự dẫn dắt của Warren Buffett – đang đặt cược phần lớn vận mệnh của cổ đông vào năm cổ phiếu. Con số 66% nghe như một tín hiệu từ thập niên trước. Nhưng khi tôi đào sâu vào cấu trúc, tôi thấy đây không phải là một câu chuyện tài chính đơn thuần. Đây là một bài kiểm tra triết học về sự tập trung quyền lực, một chủ đề mà tôi đã dành hai thập kỷ quan sát trong thế giới phi tập trung.
Hãy để tôi đặt bối cảnh. Berkshire Hathaway không phải là một quỹ đầu tư công nghệ. Họ là biểu tượng của trường phái giá trị truyền thống – mua cổ phiếu tốt, giữ lâu, và tin tưởng vào sự thông minh của một vài người ngồi ở Omaha. Với 66% danh mục cổ phiếu nằm trong năm cái tên, chiến lược này phản ánh một niềm tin tuyệt đối vào khả năng lựa chọn thủ công. Nhưng trong một thị trường đi ngang và tích lũy như hiện tại, khi thanh khoản khan hiếm và biến động tăng vọt, tôi không thể không nhìn thấy một sự tương phản sâu sắc với những gì chúng ta đang xây dựng.
Trong 7 ngày qua, tôi đã theo dõi dữ liệu thanh khoản của vài giao thức DeFi. Một số mất 40% LP chỉ vì một thay đổi nhỏ trong lãi suất. Và ở chiều ngược lại, Berkshire vẫn ngồi yên với năm cổ phiếu – như một validator sở hữu 66% stake của toàn mạng lưới. Trên lý thuyết, nếu validator đó hoạt động hiệu quả, bạn sẽ có một hệ thống nhanh, mạnh, và tối ưu. Nhưng nếu validator đó gặp sự cố, toàn bộ mạng lưới sụp đổ. Không có cơ chế ngăn chặn nào đủ mạnh.
Tôi không ngây thơ đến mức cho rằng Buffett mù quáng. Những gì ông làm có logic riêng. Việc tập trung vào năm cổ phiếu chất lượng cao giúp giảm chi phí giao dịch, tăng khả năng giám sát, và cho phép đưa ra quyết định nhanh hơn. Trong một thế giới mà thông tin bất cân xứng ngày càng lớn, việc đặt cược vào một vài cái tên bạn hiểu rõ hơn một trăm cái tên bạn đoán mò là một chiến lược hợp lý về mặt kỹ thuật. Tôi đã từng viết 45 trang phân tích zk-SNARKs tại Zcash và bỏ qua hiệu suất giao dịch – tôi hiểu cảm giác tin tưởng vào một thứ mình hiểu sâu là mạnh mẽ đến nhường nào.
Nhưng đây là điểm mù: sự tập trung tạo ra một ảo giác về kiểm soát. Trong mật mã học, chúng ta gọi đó là centralization risk. Khi 66% danh mục nằm trong năm cổ phiếu, bạn không còn đa dạng hóa rủi ro nữa. Bạn đang chấp nhận một loại rủi ro hệ thống mới – rủi ro đến từ chính sự tự tin của người quản lý. Và khi thị trường đi ngang, sự tự tin đó có thể trở thành sự bảo thủ. Tôi đã chứng kiến điều này trong DeFi Summer 2020, khi nhiều quỹ tập trung vào một vài pool thanh khoản nóng, rồi vỡ tan khi dòng vốn đảo chiều. Lịch sử không lặp lại, nhưng nó vần điệu.
Hãy tưởng tượng một blockchain nơi một nhóm thợ đào kiểm soát 66% hash rate. Cộng đồng sẽ lập tức gọi đó là mối đe dọa tấn công 51%. Nhưng khi Berkshire làm điều tương tự với cổ phiếu, thị trường gọi đó là chiến lược thông minh. Sự khác biệt chỉ là niềm tin vào cơ chế vận hành. Một bên tin vào sự phân tán quyền lực, một bên tin vào sự tập trung trí tuệ. Cả hai đều viết nên những bài thơ riêng, nhưng bài thơ của Berkshire có vần điệu đẹp hơn nhiều trên giấy tờ cho đến khi một khổ thơ bị lỗi nhịp.
Góc nhìn phản trực giác ở đây là: có lẽ sự tập trung 66% không phải là một sai lầm tài chính, mà là một tín hiệu về giới hạn của tầm nhìn con người. Buffett đã nhiều lần thừa nhận ông không giỏi dự đoán tương lai của công nghệ. Vậy nên ông chọn cách bám vào những gì đã được kiểm chứng. Nhưng trong một thế giới nơi công nghệ tài chính đang chuyển dịch sang các lớp trừu tượng – từ DeFi đến Layer2, từ thanh khoản tập trung đến thanh khoản phân tán – việc giữ một danh mục tập trung như vậy giống như cố gắng chạy một node cũ trên phần cứng hiện đại. Nó vẫn hoạt động, nhưng bạn bỏ lỡ toàn bộ bức tranh.
Tôi không nói rằng phi tập trung là cứu cánh cho mọi thứ. Tôi đã đề xuất CCIP Read cho ENS vào năm 2021, và tôi hiểu rằng sự phi tập trung thuần túy thường hy sinh hiệu suất để đổi lấy tính bảo mật. Nhưng bài học từ các giao thức tôi xây dựng là: bạn cần phân tán quyền quyết định, không phải phân tán trách nhiệm. Berkshire đang làm ngược lại – tập trung quyền quyết định vào một nhóm nhỏ, và giao toàn bộ trách nhiệm cho năm cổ phiếu. Điều đó có thể hiệu quả trong một chu kỳ, nhưng nó không bền vững trong một hệ thống mà sự thay đổi là hằng số duy nhất.
Khi tôi nhìn vào thị trường đi ngang hiện tại, tôi thấy vô số dự án Layer2 mọc lên với cùng một lượng người dùng cơ sở. Đó không phải là scaling, mà là cắt nhỏ thanh khoản vốn đã khan hiếm. Và tôi thấy các quỹ lớn như Berkshire đang tìm cách bảo vệ giá trị theo cách truyền thống nhất – tập trung vào cái họ biết. Có một sự mỉa mai: ngành công nghiệp blockchain đang chạy theo sự phân tán trong khi các tổ chức tài chính lớn nhất lại chạy theo sự tập trung. Cả hai đều tin mình đúng.
Nhưng tôi sẽ nói điều này như một người đã từng thiết kế giao thức và từng thất bại với một dự án zk-SNARKs quá phức tạp để triển khai: sự tập trung tạo ra hiệu quả trong ngắn hạn, nhưng nó tạo ra sự mỏng manh trong dài hạn. Năm cổ phiếu của Berkshire có thể mang lại lợi nhuận vượt trội trong năm nay. Nhưng nếu một trong năm cái tên đó – ví dụ như một gã khổng lồ công nghệ nào đó – đột nhiên mất giá trị vì một rủi ro hệ thống, toàn bộ danh mục sẽ lao dốc. Không có lớp bảo vệ nào. Không có smart contract để tự động phân bổ lại. Chỉ có một niềm tin vào sự khôn ngoan của một người đã 90 tuổi.
Sự đồng thuận là bài thơ viết bằng mã và niềm tin. Trong blockchain, chúng ta viết mã để mã hóa niềm tin. Trong Berkshire, họ viết niềm tin bằng những quyết định thủ công. Cả hai đều đẹp, nhưng một loại có thể được kiểm chứng, còn loại kia dựa vào uy tín cá nhân. Khi uy tín gặp sự cố, bài thơ vỡ vụn.
Vậy điều gì sẽ xảy ra khi thế hệ nhà quản lý tiếp theo – những người không có uy tín của Buffett – kế thừa danh mục 66% đó? Họ sẽ không có cùng khả năng thuyết phục thị trường. Họ sẽ phải đối mặt với áp lực phân tán danh mục. Và đó là lúc bài thơ tập trung bắt đầu được viết lại – hoặc bị thiêu rụy.
Tôi không cầu nguyện cho sự sụp đổ của Berkshire. Tôi chỉ muốn phơi bày một nghịch lý: những người theo chủ nghĩa giá trị truyền thống thường coi phi tập trung là rủi ro, trong khi chính sự tập trung của họ lại là rủi ro lớn nhất mà họ không lường trước. Trong một thị trường đi ngang, mọi thứ có vẻ ổn định. Nhưng sự ổn định đó chỉ là mặt nổi của một tảng băng có thể tan chảy bất cứ lúc nào.
Tôi sẽ để lại một câu hỏi: nếu một danh mục đầu tư tập trung có thể tồn tại hàng thập kỷ nhờ tài năng của một cá nhân, liệu chúng ta có thể xây dựng một hệ thống tài chính phi tập trung có thể tồn tại mà không cần bất kỳ cá nhân xuất chúng nào? Đó không chỉ là câu hỏi về công nghệ. Đó là câu hỏi về niềm tin – và về việc liệu chúng ta có đủ dũng cảm để phân tán sức mạnh của mình, hay vẫn sẽ tìm kiếm một vị thánh mới để giao phó vận mệnh của mình.

