Đã có một lần, tôi dành hai tháng chỉ để đọc lại các báo cáo thanh khoản của ngân hàng trung ương sau sự kiện FTX sụp đổ. Trong khoảng thời gian đó, tôi nhận ra một điều: hầu như không ai trong cộng đồng tiền mã hóa đọc chúng. Họ quá bận với việc theo dõi biểu đồ và những cuộc tranh luận về đồng coin trên mạng xã hội. Và có lẽ đó là lý do khiến nhiều người ngạc nhiên khi một ngân hàng phát triển đa phương bắt đầu hành xử giống một nhà giao dịch trên Aave.
Tuần trước, tôi đọc được một bản tin từ Crypto Briefing: European Bank for Reconstruction and Development (EBRD) dự kiến bán một gói cho vay được bảo hiểm trị giá 200 triệu euro. Bản tin ngắn gọn, không có chi tiết về định giá, không nói rõ bên mua, không tiết lộ loại bảo hiểm. Với một nhà phân tích cấu trúc, đó là một cơn ác mộng vì thiếu dữ liệu. Nhưng với tôi, người đã quan sát các dòng chảy thanh khoản toàn cầu suốt mười sáu năm qua, đây là một trong những tín hiệu vĩ mô thú vị nhất của năm: một tổ chức được xếp hạng AAA, sở hữu khối tài sản khoảng 710 tỷ euro, đang tìm cách xoay vòng vốn đúng theo logic của một giao thức cho vay phi tập trung.
Đây không phải là một giao dịch lớn. 200 triệu euro, tương đương chưa đến 0,3% tổng tài sản của EBRD. Về mặt tác động trực tiếp, nó không thể làm rung chuyển bất kỳ thị trường nào. Nhưng hướng đi của nó mới là điều đáng chú ý. Khi một ngân hàng phát triển đa phương quyết định bán tài sản của mình trên thị trường thứ cấp, họ đang thừa nhận một điều căn bản: vốn vẫn có thể hoạt động hiệu quả hơn, ngay cả khi họ không được phép huy động thêm vốn từ các chính phủ.
Cần hiểu bối cảnh để không bị đánh lừa bởi độ dài của bản tin. EBRD là một ngân hàng phát triển, không phải là một ngân hàng trung ương. Họ không in tiền, không điều hành lãi suất. Nhiệm vụ của họ là cung cấp vốn cho các nền kinh tế mới nổi từ Trung Âu, Đông Âu đến Trung Á và khu vực Địa Trung Hải. Trong suốt nhiều thập kỷ, mô hình quen thuộc của các ngân hàng phát triển là cho vay và giữ đến ngày đáo hạn. Họ không bán nợ. Họ là những tổ chức “hold-to-maturity”, giống như quỹ hưu trí và công ty bảo hiểm. Sự ổn định của bảng cân đối kế toán là thứ bảo vệ xếp hạng tín dụng AAA của họ.
Nhưng điều đó đang thay đổi. EBRD, cũng giống như Ngân hàng Thế giới hay IFC, đang chịu sức ép từ các chính phủ thành viên, những người không muốn tăng vốn nhưng vẫn muốn nhìn thấy nhiều tác động phát triển hơn. Trong bối cảnh đó, bán một phần danh mục cho vay là một công cụ hấp dẫn: bạn thu hồi tiền mặt, giải phóng vốn, và dùng nó để cho vay tiếp những dự án mới. Về bản chất, đây là kỹ thuật originate-to-distribute, vốn được các ngân hàng thương mại sử dụng trong các cuộc khủng hoảng trước, để bơm nhanh tính thanh khoản vào hệ thống và tăng vòng quay vốn mà không cần tăng vốn chủ sở hữu.
Có một điều trớ trêu mà tôi không thể không nhắc tới: vào năm 2020, tôi tham gia nông nghiệp thanh khoản trên Aave với 5 ETH, khoảng 2.000 USD khi đó. Tôi kiếm được 20% lợi nhuận trong ba tháng. Nhưng cảm giác kiệt sức vì phải theo dõi các pool thanh khoản liên tục đã khiến tôi rút lui và quay về nghiên cứu lý thuyết chu kỳ. Vào thời điểm đó, tôi nghĩ DeFi là một thử nghiệm tuyệt vời về cách vốn có thể tự do luân chuyển mà không cần trung gian. Bây giờ, nhìn EBRD lên kế hoạch bán các khoản cho vay có bảo hiểm để tái đầu tư, tôi nhận ra rằng DeFi không chỉ là một thử nghiệm; nó đã trở thành một khuôn mẫu tư duy thấm vào cả những tổ chức cổ xưa nhất.
Nút thắt của dòng vốn không bao giờ nằm ở công nghệ, mà nằm ở niềm tin của người nắm giữ rủi ro cuối cùng. Trong DeFi, niềm tin đó được mã hóa bằng tài sản thế chấp và hợp đồng thông minh. Trong hệ thống EBRD, niềm tin đó được mã hóa bằng bảo hiểm và xếp hạng tín dụng. Nhưng logic vận hành, xoay vòng tài sản, tái sử dụng vốn, thậm chí là việc bán bớt rủi ro cho người khác, lại giống nhau đến kỳ lạ.
Hãy nhìn vào cấu trúc giao dịch. EBRD muốn bán một danh mục cho vay đã có bảo hiểm. Bảo hiểm ở đây có thể là từ công ty bảo hiểm tư nhân hoặc cơ quan tín dụng xuất khẩu chính phủ. Bất kể loại nào, sự tồn tại của bảo hiểm là điểm mấu chốt: nó biến một khoản vay cho một doanh nghiệp ở Kazakhstan hoặc Ai Cập thành một tài sản có mức độ an toàn tương đối, có thể bán cho một quỹ hưu trí ở châu Âu mà không gặp quá nhiều khó khăn. Điều này giống hệt cách các giao thức DeFi dùng tài sản thế chấp quá mức để biến các vị thế thanh khoản thành những token sinh lời ổn định. Chỉ khác một điều: trong DeFi, mọi thứ đều minh bạch trên chuỗi; còn trong hệ thống EBRD, định giá và danh tính người mua nằm sau một bức màn pháp lý dày đặc.
Phân tích kỹ hơn về động lực, có ba lớp mà tôi muốn mổ xẻ. Lớp thứ nhất là áp lực vốn. EBRD có tổng tài sản khoảng 710 tỷ euro vào năm 2023. Trong năm đó, họ thực hiện đầu tư kỷ lục 65 tỷ euro. Khi bạn đã cho vay nhiều đến như vậy, tỷ lệ vốn chủ sở hữu trên tổng tài sản của bạn giảm dần. Các tổ chức xếp hạng tín dụng bắt đầu chú ý. Bán bớt 200 triệu euro nợ không giải quyết được toàn bộ vấn đề, nhưng nó tạo ra tiền lệ, một khuôn mẫu có thể nhân rộng. Đây là điều mà các ngân hàng phát triển khác trên thế giới đang dõi theo.
Lớp thứ hai là tín hiệu thị trường. Khi một tổ chức AAA bán nợ của mình, họ gửi một thông điệp rõ ràng: danh mục cho vay của chúng tôi là một loại tài sản có thể giao dịch, và nó có giá trị thị trường. Thông điệp này có sức mạnh vô hình. Nó giúp hình thành một thị trường thứ cấp cho các khoản cho vay phát triển, một thị trường mà trước đây gần như không tồn tại. Những quỹ đầu tư chuyên về nợ thị trường mới nổi sẽ có thêm một loại tài sản để phân bổ. Các công ty bảo hiểm sẽ có thêm một kênh sinh lời với rủi ro được bảo hiểm. Điều này, theo thời gian, có thể làm giảm chi phí vốn cho các dự án phát triển ở các quốc gia nghèo hơn. Nhưng nó cũng tạo ra một tầng phái sinh đang len lỏi vào cấu trúc tài chính toàn cầu.
Và lớp thứ ba, điều khiến tôi cảm thấy vừa thú vị vừa bất an, là sự công nhận ngầm về giá trị của việc tách rời khả năng tạo ra khoản vay khỏi khả năng nắm giữ khoản vay. Trong DeFi, điều này được gọi là khả năng tương tác, composability. Trong tài chính truyền thống, nó được gọi là quản lý bảng cân đối kế toán. Nhưng bản chất giống nhau: bạn tạo ra một tài sản, sau đó bạn chuyển nó cho người khác nắm giữ, và bạn tiếp tục tạo ra tài sản mới. Vòng lặp này, nếu được vận hành đúng, sẽ tạo ra hiệu ứng đòn bẩy kinh tế vĩ mô. Nếu được vận hành sai, nó tạo ra khủng hoảng tín dụng, giống như những gì đã xảy ra trong cuộc khủng hoảng tài chính 2008, khi các ngân hàng bán hàng loạt khoản vay thế chấp dưới chuẩn cho đến khi toàn bộ hệ thống sụp đổ.
Ở đây tôi muốn dừng lại và đưa ra một quan điểm phản trực giác. Nhiều người trong cộng đồng tiền mã hóa tin rằng các tổ chức tài chính truyền thống đang “quay lại” học hỏi DeFi. Họ trích dẫn các báo cáo về token hóa tài sản thực, RWA on-chain, và nói rằng ngân hàng sắp bước vào thế giới phi tập trung. Tôi nghĩ điều đó chỉ đúng một nửa. Sự thật là các tổ chức như EBRD không cần public chain của bạn. Họ đang tự mình làm điều tương tự, bằng những công cụ pháp lý và bảo hiểm, trong một hệ thống mà họ kiểm soát hoàn toàn. Họ không cần thanh khoản phi tập trung vì họ đã là người tạo ra thanh khoản. Họ không cần oracle để định giá vì họ tự đặt giá. Họ không cần DAO để quản trị vì họ đã có một hội đồng thống đốc gồm các bộ trưởng tài chính.
Điều đó dẫn tôi đến một kết luận khó chịu: câu chuyện RWA on-chain mà chúng ta nói suốt ba năm qua, về việc token hóa trái phiếu kho bạc, về việc đưa cổ phiếu lên chuỗi, thực chất là một câu chuyện kể cho chính chúng ta nghe. Các tổ chức truyền thống đang đi trên con đường của riêng họ, song song với chúng ta, đôi khi cắt ngang, nhưng hiếm khi hội tụ. Họ hấp thụ logic vận hành của DeFi (quản lý vốn hiệu quả, tái sử dụng tài sản, bán bớt rủi ro), nhưng bỏ qua lớp vỏ công nghệ. Họ thậm chí còn làm điều đó tốt hơn, bởi vì họ có bảo hiểm thực sự, không phải một pool dự trữ ảo có thể bị khai thác vào một đêm mất ngủ.
Khi tổ chức truyền thống bắt đầu nói về capital efficiency, đó là lúc họ đã đọc xong whitepaper của chúng ta — hoặc tệ hơn, họ đã tự viết ra một bản hoàn chỉnh hơn bằng ngôn ngữ pháp lý của riêng họ.
Tôi nhớ lại năm 2021, khi tôi kết nối với ba nghệ sĩ châu Phi qua Async Art và đầu tư vào NFT của họ. Lúc đó, tôi tin rằng NFT có thể là công cụ thanh toán viện trợ văn hóa xuyên biên giới. Rồi thị trường sụp đổ, những tác phẩm mất gần hết giá trị, và tôi nhận ra rằng sự lý tưởng hóa công nghệ mà không có cấu trúc bền vững chỉ là một giấc mơ. Câu chuyện EBRD lần này gợi cho tôi một cảm giác tương tự. Sự mới mẻ không nằm ở việc EBRD bán nợ; nó nằm ở việc chúng ta ngạc nhiên vì một ngân hàng biết cách xoay vòng vốn hiệu quả. DeFi đã làm điều này từ năm 2020, nhưng nó được gói ghém trong những thuật ngữ như yield farming, liquidity mining, và được tôn vinh như một cuộc cách mạng. Đối với EBRD, đó chỉ đơn giản là quản trị tài sản thông minh. Điều này cho thấy một sự tách biệt về văn hóa kỹ thuật, không phải về bản chất.
Hãy nói về thất bại để thấy rõ hơn. Lightning Network đã nửa sống nửa chết suốt bảy năm. Về mặt thiết kế, giao thức này rất thanh lịch. Về mặt vận hành, nó là một cơn ác mộng với tỷ lệ định tuyến thất bại cao và việc quản lý kênh thanh khoản phức tạp đến mức người dùng thông thường không thể hiểu nổi. EBRD có thể học được gì từ Lightning Network? Bài học không nằm ở công nghệ, mà nằm ở vận hành. Một giao thức có thể hoàn hảo trong phòng thí nghiệm, nhưng chết trong môi trường thực tế vì nó đòi hỏi con người làm những việc họ không muốn làm. Thị trường bán nợ thứ cấp cho các khoản vay phát triển có thể cũng rơi vào tình trạng tương tự. Nó đã từng được thử nhiều lần trong quá khứ, và gần như chưa bao giờ đạt được quy mô đáng kể. Vậy điều gì khác biệt lần này? Có thể là sự khan hiếm vốn công, có thể là áp lực từ các nhà tài trợ, có thể là sự trưởng thành của các nhà đầu tư tư nhân đang tìm kiếm tài sản có lợi suất hấp dẫn trong môi trường lãi suất cao. Nhưng cũng có thể là không có gì khác biệt, và giao dịch 200 triệu euro này sẽ mãi là một giao dịch cá biệt.
Điều quan trọng hơn đối với thị trường tiền mã hóa không nằm ở việc EBRD có thành công hay không. Nó nằm ở việc chúng ta đọc các tín hiệu vĩ mô này như thế nào. Trong khi cả hệ sinh thái Layer 2 đang tập trung vào data availability như thể đó là một chén thánh cứu rỗi, thì một tổ chức phát triển đa phương đang chứng minh một điều khác: thứ khiến một hệ thống tài chính vận hành không phải là khả năng lưu trữ dữ liệu, mà là khả năng chuyển hóa rủi ro thành một sản phẩm có thể bán được. Nếu bạn không giải quyết được lớp tín dụng và niềm tin, không một DA chuyên dụng nào cứu được bạn. 99% rollup không tạo đủ khối lượng dữ liệu để cần đến một lớp DA chuyên biệt. Trong khi đó, ngân hàng phát triển vừa tạo ra một loại tài sản mới chỉ bằng một bản ghi nhớ nội bộ và một hợp đồng bảo hiểm.
Có một góc nhìn khác đáng cân nhắc: nếu EBRD bán được khoản nợ này với giá tốt, họ sẽ có thêm vốn để tài trợ cho các dự án năng lượng sạch, cơ sở hạ tầng hoặc chuyển đổi số ở các nước đang phát triển. Điều đó có nghĩa là dòng vốn của họ sẽ chảy mạnh hơn vào các khu vực mà họ cho là ưu tiên. Với một người làm nghiên cứu thanh khoản xuyên biên giới như tôi, điều này quan trọng hơn nhiều so với việc một token nào đó lên sàn. Bởi vì dòng vốn thực sự, chảy qua EBRD, có sức lan tỏa lớn hơn gấp nhiều lần so với dòng vốn đầu cơ trong các pool thanh khoản phi tập trung. Nó đi vào nền kinh tế thực, tạo ra việc làm, xây dựng cơ sở hạ tầng, thay đổi cấu trúc thương mại. Và cuối cùng, nó sẽ được phản ánh vào giá cả của các loại tài sản mà chúng ta đang giao dịch, nhưng theo một cách chậm hơn nhiều mà hầu hết nhà giao dịch không nhận ra.
Câu hỏi then chốt lúc này, đối với tôi, không phải là “EBRD có bán được 200 triệu euro nợ không”, mà là: khi một tổ chức AAA bắt đầu tối ưu vòng quay vốn như một lái buôn DeFi, liệu thị trường tiền mã hóa có đang nhìn sai hướng khi mải mê với những cuộc tranh luận về khả năng mở rộng dữ liệu và tốc độ giao dịch? Tôi nghĩ là có. Công nghệ chỉ là một phần của câu chuyện. Phần còn lại, phần quan trọng hơn, vẫn là dòng vốn vĩ mô, chu kỳ lãi suất, và cách các tổ chức lớn nhất thế giới di chuyển rủi ro của họ. Nếu không đọc được những tín hiệu đó, chúng ta sẽ mãi bị mắc kẹt trong một chiếc hộp đầy những con số tăng giảm của token, trong khi thế giới thực đang di chuyển ở một tầng khác.
Tôi vẫn theo dõi những dòng chảy này mỗi ngày, từ bảng cân đối kế toán của các ngân hàng trung ương đến các giao dịch bán nợ của ngân hàng phát triển. Chúng không hào nhoáng, không có biểu đồ đẹp mắt, và không thể giao dịch ký quỹ. Nhưng chúng là thứ định hình chu kỳ của mọi thứ khác. Và khi một tổ chức như EBRD lần đầu tiên quyết định bán 200 triệu euro danh mục cho vay, tôi tin rằng đó không phải là một câu chuyện tài chính thông thường. Đó là một mảnh ghép cho thấy quá trình hội tụ âm thầm giữa hai thế giới, một quá trình không cần đến blockchain, nhưng buộc chúng ta phải đặt lại câu hỏi: điều gì thực sự giá trị trong những giao thức mà chúng ta đã xây dựng?


